Contents
Bất kỳ ai lần đầu đặt chân đến TP.HCM đều không khỏi choáng ngợp trước dòng thác xe máy cuồn cuộn đổ ra các ngã tư mỗi giờ cao điểm. Các trang du lịch quốc tế thường ví von giao thông Sài Gòn như một “đàn cá mặn” khổng lồ, di chuyển theo một quy luật bất thành văn đầy bí ẩn. Tại đô thị hơn chục triệu dân này, chiếc xe máy từ lâu đã vượt ra khỏi định nghĩa của một phương tiện di chuyển đơn thuần để trở thành “đôi chân”, thành sinh kế và là lăng kính phản chiếu rõ nét nhất tính cách phóng khoáng của con người phương Nam.
Mật độ dân số đông đúc cùng hệ thống hẻm chằng chịt khiến xe máy trở thành phương tiện tối ưu nhất, đánh bại mọi nỗ lực phổ cập xe hơi hay phương tiện công cộng trong suốt nhiều thập kỷ qua. Người Sài Gòn dùng xe máy cho mọi hoạt động của đời sống: đi làm, đi chợ, đi hẹn hò, đi dạo phố, và thậm chí là chạy ra tiệm tạp hóa chỉ cách nhà vỏn vẹn trăm mét.
Chiếc xe máy cũng là một cuốn biên niên sử ghi lại sự chuyển mình của thành phố. Từ những chiếc Honda Cub 50, Honda 67 lừng lẫy một thời làm nên hình ảnh những “kỵ sĩ đường phố” hào hoa, cho đến những dòng xe tay ga hiện đại bóng loáng ngày nay. Dù bạn là một doanh nhân thành đạt mặc vest chỉn chu hay một sinh viên áo phông giản dị, khi hòa vào dòng người trên đường Điện Biên Phủ hay Cộng Hòa, mọi ranh giới xã hội dường như đều bị xóa nhòa dưới sức nóng của mặt đường nhựa.
Nhìn từ trên cao, giao thông Sài Gòn trông như một sự hỗn loạn hoàn hảo. Thế nhưng, đằng sau sự chằng chịt ấy là một “văn hóa nhường nhịn” vô cùng tinh tế.
Quy tắc ngầm trong hẻm nhỏ: Khi hai chiếc xe máy đối đầu nhau trong một con hẻm xương cá chật hẹp, sẽ luôn có một người tự động lách sát vào tường, hạ chân xuống để nhường đường cho người kia đi trước kèm theo một cái gật đầu nhẹ.
Ngôn ngữ không lời tại ngã tư: Không cần đèn tín hiệu, người ta có thể băng qua dòng xe cộ đang lao tới chỉ bằng cách duy trì tốc độ ổn định, giao tiếp bằng ánh mắt với người đi tới và nhẹ nhàng lách qua những khoảng trống. Việc bấm còi inh ỏi để giành đường thường bị coi là hành vi thiếu lịch sự và hiếm khi xảy ra ở những người lái xe lâu năm.
Không ở đâu trên thế giới chiếc xe máy lại đa năng như ở Việt Nam. Nó là mặt bằng kinh doanh, là cần câu cơm của hàng triệu người lao động tứ xứ đổ về thành phố này.
Buổi sáng, bạn dễ dàng bắt gặp những chiếc xe máy được chế thêm khung sắt đằng sau, chở theo những bó hoa ly, hoa dơn tươi rói từ chợ Hồ Thị Kỷ tỏa đi khắp các ngả đường. Buổi trưa, yên xe biến thành chiếc giường ngủ tạm bợ nhưng êm ái của các chú xe ôm truyền thống dưới tán cây me. Đến tối, những chiếc xe máy lại được cải tạo thành những quầy hàng di động, bán đủ thứ từ bánh tráng nướng, trà tắc, đến cá viên chiên. Sự bùng nổ của các ứng dụng gọi xe công nghệ (ride-hailing) càng khẳng định vị thế độc tôn của phương tiện này, tạo ra một đội quân áo xanh, áo đỏ miệt mài vận hành huyết mạch logistics của thành phố bất kể ngày đêm.
Thế hệ người trẻ Sài Gòn lớn lên cùng những vòng quay của bánh xe. Khái niệm “chạy xe dạo phố” (đi bão, hóng gió) là một đặc sản tinh thần không thể thiếu. Những cuộc hẹn hò đôi khi chẳng cần phải chui vào quán cà phê sang trọng, mà chỉ đơn giản là hai người chở nhau chạy tà tà dọc bờ kênh Nhiêu Lộc, len lỏi qua khu Chợ Lớn hay ra hầm Thủ Thiêm đón gió sông. Không gian chật hẹp trên yên xe tạo ra một khoảng cách hoàn hảo để những câu chuyện trò trở nên rôm rả và thân mật hơn.
Dòng xe máy cuồn cuộn đổ ra đường mỗi ngày chính là nhịp đập trái tim của TP.HCM: hối hả, năng động nhưng cũng vô cùng bao dung và linh hoạt. Đối mặt với một cơn mưa rào bất chợt xối xả giữa đường, bạn đã bao giờ có kỷ niệm đáng nhớ nào khi cùng hàng chục người lạ tấp vội xe máy vào trú chung dưới một mái hiên nhỏ bé ở Sài Gòn chưa?
Xem thêm: https://dichthuatsaigon.net/kien-truc-sai-gon-vuot-thoi-gian.html/